Tám trăm tám mươi lăm bài thơ Đinh Cường & Trang vĩnh biệt Đinh Cường






đinh cường

8  8  5   b  à  i   t  h  ơ



ĐINH CƯỜNG
Photo by Phạm Cao Hoàng  - Virginia, May 8, 2014

TIỂU SỬ ĐINH CƯỜNG

Tên thật là Đinh Văn Cường, sinh ngày 5 tháng 7 năm 1939 tại Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương, xứ sở của đồ gốm và sơn mài, với trường Mỹ Nghệ Thủ Dầu Một do người Pháp thành lập từ 1901 [Thủ Dầu Một cũng là nơi hoạ sĩ Nguyễn Gia Trí đã bị người Pháp giam an trí tại đây sau khi ra khỏi trại tù Sơn La]

1951-1957 học sinh Trung học Pétrus Ký Sài Gòn.
1963 tốt nghiệp Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế
1964 tốt nghiệp Sư Phạm Hội Hoạ Quốc Gia Cao Đẳng Mỹ Thuật Sài Gòn
1962 Huy Chương Bạc với bức Thần Thoại, Triển Lãm Hội Hoạ Mùa Xuân Sài Gòn
1962 Giải Thưởng với bức Nhà Thờ, Đệ Nhất Triển Lãm Mỹ Thuật Quốc Tế Sài Gòn của Toà Đại Sứ Trung Hoa Dân Quốc
1963 Huy Chương Bạc lần thứ hai với bức Chứng Tích, Triển Lãm Hội Hoạ Mùa Xuân Sài Gòn
1969-1971 Uỷ viên Kiểm soát Hội Họa Sĩ Trẻ Việt Nam
1963-1967 Giáo Sư Hội Hoạ trường Nữ Trung Học Đồng Khánh Huế
1967-1975 Giáo Sư trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế.
Đinh Cường đã sống ở Huế, Đà Lạt, Sài Gòn với một thời tuổi trẻ đi và sống khắp miền đất nước cho đến khi sang định cư ở thành phố Burke, tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ từ năm 1989. Ông qua đời ngày 7 tháng 1 năm 2016.
Đinh Cường đã có hơn 20 cuộc triển lãm tại Việt Nam [qua nhiều thành phố Đà Lạt, Huế, Sài Gòn, Đà Nẵng, Nha Trang, Pleiku] và ngoài nước như Pháp, Nhật Bản, Hoa Kỳ, Bazil, Tunisie, Ấn Độ, Singapore. 
Theo một brochure Triển Lãm Đinh Cường, tính cho đến 2005 Đinh Cường đã có 24 lần triển lãm tranh riêng và 21 lần cùng với các hoạ sĩ khác.

Sách đã xuất bản:

Cào lá ngoài sân đêm, thơ, Thư Ấn Quán Hoa Kỳ 2014
Tôi về đứng ngẩn ngơ, thơ, Quán Văn Sài Gòn 2014
Đi Vào Cõi Tạo Hình I, tiểu luận hội hoạ, Văn Mới California 2015.

____________________________________________

Đinh Cường đã dành trọn đời mình cho hội họa và thi ca. Bằng một nghị lực phi thường và sức làm việc bền bỉ, ông đã vẽ và viết cho đến hơi thở cuối cùng, để lại cho đời hàng ngàn bức tranh và hàng ngàn bài thơ. Bài thơ cuối cùng (BÀI NHÌN LÊN KỆ SÁCH 5) được viết vào ngày 3 tháng 1.2016 - chỉ 4 ngày trước khi ông qua đời. (Phạm Cao Hoàng - Virginia, tháng 1.2016)

_____________________________________________

Bấm vào đường dẫn dưới đây để đọc

Bấm vào đường dẫn dưới đây để đọc
TRANG ĐẶC BIỆT VĨNH BIỆT ĐINH CƯỜNG



ĐINH CƯỜNG - ẢNH TÁC GIẢ





Photo by Phạm Cao Hoàng – Virginia, May 8, 2014








Dưới chân cầu Mirabeau, Paris, 2010

Montreal, Canada, 1992


Đinh Cường và bằng hữu 
Studio Trương Vũ - Virginia, 24.10.2015



885. Thơ ĐINH CƯỜNG Nhớ Phạm Công Thiện


Ảnh: Internet



Ồ, chưa bao giờ tôi thương những con chim như chiều nay.
Tôi muốn xây lên một nghĩa địa chim giữa thành phố…
(Phạm Công Thiện – Mặt trời không bao giờ có thực)


Ngày có chút nắng ấm chim bay về nhiều
tháng ba rồi gần hết mùa đông, tháng ba nhớ
Phạm Công Thiện, 8 tháng 3 này là hai năm

ngày Thiện mất ở Houston Texas, thời gian
ôi thời gian như tên bay, ôi chim bay về chiều nay

làm nhớ Phạm Công Thiện làm nhớ Ngọc Dũng
Ngọc Dũng tự tay đóng mấy chuồng chim để
ở các góc vườn, anh mất như vậy là mười ba năm
nay có lần tôi đến thăm chị thắp cây nhang cho anh
nhìn ra vườn sau mấy chuồng chim vẫn còn đó buồn hiu
chữ anh ghi và màu sơn phai nhòa: Phố Hiến - Hưng Yên [1]

Ma vie est triste la terre va au marché
Mon visage est triste comme l’oiseau qui ne respire plus
Ce fleuve cette vie tout éclate en poèmes
Une forêt de poèmes – et l’ Orient tait sa voix
Đời anh buồn trần gian đi chợ
Mặt anh buồn như chim không thở
Cả sông này cả đời này nứt vỡ thành thơ
Rừng thơ hiện Đông phương im tiếng [2]

Đọc tình cờ mấy câu thơ của Phạm Công Thiện
trong số báo Tribu [3] duy nhất của nhóm sinh viên
Đại học  Toulouse- le- Mirail làm lúc Thiện về dạy
Thiện hay cùng la cà ra đó : Ici ta veste est encore sur une chaise
Ton paquet de Chesterfield n’arrive pas à se finir [4]
Thiện đốt thuốc liên hồi (tiệm bán thuốc lá của  Nguyễn ĐìnhThuần
ở Cali. nay có bán thuốc Chesterfield không hay toàn Craven A)
Thiện thích tranh Paul Klee Thiện thần tượng Henri Miller
đã viết quyển sách về Henri Miller [5] trang đầu sách ghi :
tặng Vĩnh Ấn người bạn thân nhất đời tôi,
người đã cứu tôi sống, đã chia xẻ kinh nghiệm về Henri Miller
cùng chung với tôi vào những đêm trắng và những ngày xanh nhất
(ôi, xanh, xanh lá cây), những ngày đêm thơ mộng vào 1965-1966
và những ngày đêm hoài mộng vào tháng tám 1969 tại Paris và
Ville d’ Avray ở Sèvres.

Nhớ phim Les Dimanches de Ville d’ Avray với Cybèle
với nhà thờ con gà, nhớ nhà thờ con gà Đàlạt
Đàlạt của một thời tuổi trẻ hàn vi mộng mị và say đắm
tôi gặp Thiện trong một căn gác thượng đầy chim bay lạc vào
Thiện phải mở thật rộng cửa sổ để những con chim bay thoát
ra vòm trời cao rộng, ôi yêu biết mấy những câu thơ của Thiện:
tôi đi đông chìm
trời âm u thung lũng khô
nhiều mây chim bay không nổi [6]
lại nhớ Lê Uyên Phương những đêm ở quán Lục Huyền Cầm
tiếng đàn và sắc màu lúc đó sao mà phơi phới như Thiện nói
những ngày mà hoa quỳ rừng mọc vàng thành phố là những ngày
tôi xuất thần liên miên…

Như những đêm tôi cùng Sơn cùng Đỗ Long Vân cùng Thiệp
thức trắng trong căn nhà đường Hoa Hồng với bao nhiêu là xác
bao thuốc Bastos xanh với những ý tưởng bốc khói bay đi…
bây giờ tháng ba lại về tháng ba có chút nắng ấm
nhìn những cánh chim mà thương như tình bè bạn chia xa
người mất người còn sao nhớ tiếng chưởi thề dễ thương của Thiện
Merde pour moi / merde pour moi…

Đinh Cường
Virginia, 3 March 2013

[1]  Anh ghi Hưng Yên để nhớ quê của anh nổi tiếng nhãn Hưng Yên
      
Ngọc Dũng (1931- 2000)

[2]  Anh sẽ hiện – J’ apparaitrai (Tribu, p. 40-41)

[3]  Tribu là tên một quán ăn ở Toulouse, lấy làm tựa đề số báo đặc biệt  về Phạm Công Thiện, 158 trang do Serge Pey chủ biên, xb dưới sự bảo trợ  của trung tâm văn hóa đại học Toulouse- le –Mirail  (cám ơn Đặng Tiến gởi tặng lại bản chính có lời ghi tặng của Phạm Công Thiện,
trước đó Phạm Văn Đỉnh ở Toulouse đã scan và gởi cho)

[4]  Serge Pey “Quand on voit le Bouddha il faut le tuer”  (Tribu, p. 8)

[5]  Henri Miller – Phạm Hoàng xb, Saigon 1969

[6]  Vĩnh Ấn- họa sĩ (1927-2008)- sinh ở Vỹ Dạ, Huế. Sang Pháp từ năm 1951

[7]  Ngày Sanh Của Rắn - thơ Phạm Công Thiện, An Tiêm xb Saigon 1966
     
Trần Thi tái bản, California 1988





 
Phạm Công Thiện qua trí nhớ
Sơn đầu trên giấy plast 22" x 24"


 
NGƯỜI VÀ CHIM  Tranh Đinh Cường
Sơn dầu trên giấy (Để nhớ Phạm Công Thiện)


 
Bìa TRIBU  Số Phạm Công Thiện  Toulouse 1984


 
PAUL  KLEE   CHIM   Màu nước trên giấy


 
THANH TUỆ - BỬU Ý - VĨNH ẤN  Paris  1989

  


884. Thơ ĐINH CƯỜNG 8 giờ tối phone thăm chị Yến ở New Jersey








Mừng và vui quá nghe giọng chị Yến
rất khỏe rất trong bên kia đầu giây
tám giờ tối nay, chị nói không đâu bằng mái nhà
vẫn đọc Theo Em  trên blog Trần Hoài Thư

chị nói tôi nói ảnh đừng viết kỳ lắm, tôi nói hay
chứ chị sau này in ra tập sách kỷ niệm
khi chị đã đi lại được - chắc chắn như vậy -
chị và tôi chúng ta đều ở hiền gặp lành

khi ở bệnh viện về được nhà tôi cũng mừng lắm
không đâu bằng cái góc quen thuộc của mình
dù được sự chăm sóc chu đáo rất dễ thương
của mấy cô nurse ngày đêm thay phiên

nghe lại giọng nói thanh trong của chị
như nghe lại một thuở Cần Thơ
nghe lại cả tiếng phà qua sông Cửu Long
bao nhiêu chùm lục bình tím trôi

phone thăm chị Yến thấy lòng vui
chị sẽ lại về Virginia cho thêm bánh tráng

Đinh Cường
Virginia, 6. March, 2013



NIỆM  Tranh Đinh Cường
Sơn dầu trên giấy xuyên chỉ 14" x 18"




Nguyễn Ngọc Yến - October 22, 2012
(Ảnh Phạm Cao Hoàng)




883. ĐINH CƯỜNG Một ngày tuyết không nhiều



ĐINH CƯỜNG
Một ngày tuyết không nhiều


tặng Phạm Cao Hoàng


Có thể một ngày tuyết không nhiều
nhưng cũng trắng xóa trước sân nhà
trắng mấy cành cây dogwood
thỉnh thoảng nghe tiếng chim kêu xa

gió cũng không nhiều trên rừng chiều
lạ, sao cứ nghe tiếng còi tàu là buồn
là nhớ con tàu đi đường dốc răng cưa
từ Krong Pha Đơn Dương qua Eo Gió
qua Trạm Hành đến nhà ga ĐàLạt

Trạm Hành, ngày tháng sương mù [1]
Phạm Cao Hoàng người thi sĩ ấy
luôn nhắc nhớ ngồi ở Trạm Hành
nhìn sang núi đồi bên phía Lạc Lâm

ôi Lạc Lâm một thời tôi đến đó
nhớ giàn su xanh trĩu trái sang mùa
sáng vào Kado trồng mấy rẫy hành tây
chiều về mù mịt mưa nghe vượn hú

ôi thương quá mấy con bò đang ngủ
tiếng xe ngựa thồ bánh vỏ xe hơi
tiếng xe ngựa thồ mất hút về đâu
sao ngày tuyết rơi trắng nhớ con tàu …


Đinh Cường
Virginia, ngày tuyết rơi 6, March 2013
[1] đọc trên blog Phạm Cao Hoàng 




NGƯỜI ĐI TRONG TUYẾT  -  Mực đen trên giấy báo 12" x 12"
Đinh Cường


                          

882. Thơ ĐINH CƯỜNG Nhìn vệt khói trắng nhớ Hoài Khanh


Ảnh: Internet



Chợt muốn khóc những lần trông khói bếp                                 
(Hoài Khanh)


Chuyến bay chiều đang bay về đâu
kéo theo sau vệt khói trắng dài
trên bầu trời cao rộng màu xám tro
Đặng Tiến Orléans vừa mới chuyện trò

nhớ mấy câu thơ vớ vẩn Hoài Khanh
con sông nào đã xa nguồn
thì con sông ấy sẽ buồn với tôi
và tôi buồn theo vệt khói chiều nay

chuyến bay chiều mất hút về đâu
nhớ người bạn ở Biên Hòa tóc trắng
ơi Hành Khoai [1]vườn bưởi còn xanh
như tuổi xanh chúng ta ngày tháng ấy

những cốc rượu không dễ gì quên hết
khi tim mình trót đập nhịp yêu thương
bạn chép tặng tôi nét chữ lâu rồi
sao chiều nay lật ra đọc lại

cũng vì người bạn ở Orléans xa ngái
nhắc đến bạn già sương khói thâm u
làm tôi chiều nay đang tập thiền sâu
bỏ hơi thở ra ghi vài câu nhớ bạn …


Virginia, 9 March 2013
Đinh Cường

[1] chúng tôi hay đùa bạn Hoài Khanh thành Hành Khoai…
     Hoài Khanh tên thật Võ Văn Quế, sinh ngày 13-6-1934
     tại Phan Thiết tỉnh Bình Thuận. Hiện cư ngụ tại Biên          Hòa
     coi sóc Giữ Thơm Quê Mẹ - Tạp chí văn nghệ - Lá Bối        xuất bản 1965
     chủ trương nhà xuất bản Ca Dao trước 1975.


Tác phẩm đã xuất bản :

Dâng rừng ( thơ 1957 )
Thân phận ( thơ 1962 )
Lục bát ( thơ 1968 )
Trí nhớ hoang vu và khói ( thơ 1970 )
Gió bấc, trẻ nhỏ, đóa hồng và dế ( thơ trước 75 )
Thư Ấn Quán tái bản tại Hoa Kỳ
Hương sắc mong manh ( thơ xuất bản sau 75 )
Thư Ấn Quán tái bản tại Hoa Kỳ



Nhà thơ Hoài Khanh  2011


Thủ bút Hoài Khanh  1987


881. Thơ ĐINH CƯỜNG Gác Trịnh, thầm mơ...







Một đêm bước chân về gác nhỏ
Chợt nhớ đoá hoa tường vi
( TCS – Đêm thấy ta là thác đổ )


Cành dạ lý hương năm nào bên cửa sổ [1]
để chiều nay mưa bay nhớ Sơn
khi nhận được tin căn nhà thuê ấy
nay thành Gác Trịnh cho bạn bè thăm

nhóm bạn Huế nói vừa thuê lại
tôi thầm mơ như nhà Hemingway
cái tẩu thuốc vẫn còn nguyên đó
trên bàn còn tập truyện Ngư Ông…[2]

ôi nhớ lại một thời quần tụ
căn gác sau nằm say bên nhau
bức tường dán chân dung bè bạn
phác thảo từ đêm khuya lên men

Bửu Chỉ vẽ xong rồi tôi vẽ
và Sơn giành vẽ, đẹp vô cùng
chiếc ghế gỗ cây còn không ở đó
chiếc ghế nếu còn ôi bao nhiêu năm… 


Virginia, 15 March 2013
Đinh Cường

[1] Bích Diễm ghé cắm cành dạ lý hương hái ở vườn nhà.
[2] Hemingway home tại Key West – Florida. 
Ngư ông và biển cả - The Old Man and the Sea - giải Nobel văn chương 1954



TỪ NHỮNG PHỐ KIA TÔI VỀ  
Sơn dầu trên giấy 14” x 18”
dinhcuong