ngó
đầu ra ngoài thở hơi mưa
cảm
giác ngủ một vùng yên tĩnh
( Thanh Tâm Tuyền )
Chiều sập tối thứ bảy,
Starbucks vắng
người ngồi một mình, nghe
nhạc đồng quê
tiếng đàn guitare như rộn
rã theo
những chiếc váy xoè trên đồng
cỏ
những chiếc cối xay gió
những con bò đứng ngẩn ngơ
tôi thương những con bò
trên Kado
tôi thương những con bò
trên Dran
chiều sập tối mưa rất nhỏ
ngoài cửa kính
vẫn cây phong già cao vút
bên kia đường
bao nhiêu năm vẫn nhìn bốn
mùa thay lá
cả khi trơ cành cả khi hứng
những sợi
tuyết trắng mùa đông lung
linh lung linh …
tôi nhìn cây phong như thời
gian qua
tôi nhìn cây phong thọ hơn
đời người
chiều sập tối vẫn trở
về trên con đường rừng
phone chị Quận vợ Hải
Phương từ San
Jose kêu
báo tin vui : Nguyễn Xuân
Hoàng đã có bạn ghé
chở đi cà phê, nhờ nhắn
Nguyễn Xuân Thiệp biết
cứ vậy đi nghe Hoàng cứ vậy
đi cà phê cho vui
mới nhìn ảnh bạn chụp cùng
học trò Ngô Quyền
áo pull đen bạn đứng giữa
nhớ một thời Biên Hòa
tình thầy trò thật đẹp, dù
nay trò cũng không còn trẻ
bạn có nhớ Nguyễn Văn Lan
cùng dạy triết
ở đó không, Lan gốc Nghệ
Tĩnh không biết giờ ở đâu?
và Ngô Quyền là tôi nhớ
Nguyễn Tất Nhiên
và Ngô Quyền còn người tên
Duyên đang ở Michigan
ngồi gõ một đoạn ghi buổi
chiều thứ bảy tôi về muộn
buổi chiều chỉ mưa ở vùng
này không mưa ở vùng kia…
Virginia, Aug. 17, 2013
Đinh Cường
